Game hay cho điện thoại

08:3722/08/17
Hi, Khách | Đăng nhập | Đăng ký
Cảm ơn bạn đã ghé thăm XứSởGame.Wap.Sh . Hãy lưu lại wapsite và giới thiệu cho bạn bè để tải game hay, phần mềm tiện ích miễn phí cho điện thoại.
Chúc bạn một ngày vui vẻ!
Game Tây Du Ký Online
Nhập vai thầy trò Đường Tăng trải qua 81 kiếp nạn thỉnh kinh thành Phật tu thành chính quả.

Cô vợ nhí 18 tuổi

Blog tình yêu

_Tôi hiểu rồi!- Thiện bật dậy, đi lên phòng. “Đừng mộng tưởng nữa! “, anh tựnói với bản thân mà nghe chát đắng.

_Khoan đã !- Nhỏ nắm chặt tay anh- Sao lại hỏi tui như vậy? Chẳng lẽ anh thích tôi yêu Huy sao?

_Thích hay không thì có nghĩa lý gì đâu?

_Tôi không yêu Huy ! - Nhỏ gằn giọng - Nếu anh muốn ly dị thì cứ nói, đừng có…đừng có viện cớ này nọ! Quế Mai thích hợp với anh lắm mà !

Xoay người lạ, Thiện thấy nhỏ khóc. Đây là lần thứ hai anh thấy nhỏ khóc. Vợ của anh hãy còn bé bỏng, yếu đuối lắm. Những lời nhỏ vừa nói phải chăng, phải chăng nhỏ cũng yêu anh?

_Đừng …đừng khóc nữa - Thiện nhẹ lau những giọt nước mắt trên gương mặt trắng hồng- Phụ nữ chỉ giỏi dùng nước mắt để trấn áp đàn ông !

_Tui là con gái!- Nhỏ hất tay Thiện ra.

_Ừ ! Thì có ai bảo là con trai đâu!

_Xì ! Đồ lưỡi không xương!

_Tự dưng sao bảo anh hợp với Quế Mai?- Thiện đổi cách xưng hô.

_Vậy sao bảo tui yêu anh Huy ?

_Em cứ thử ở nhà, sốt ruột lo cho ai đó rùi thấy họ về với một người khác phái giữa đêm khuya xem em có giận không?

_Tự nhiên giận ! Vợ chồng hợp đồng mà giận !

Bất ngờ, Thiện đặt một nụ hôn lên môi nhỏ. Nhỏ đứng chết trân, thụ động đón nhận nụ hôn từ anh. Gìthế nhỉ? Sao tim nhỏ đập ghê thế? “Từ từ thôi, bộ mày mún nhảy ra ngoài luôn hả tim? “. Nhỏ nào hay Thiện cũng có cùng suynghĩ với nhỏ. Hạnh phúc cóphải đang về?

_Vợ chồng thôi! Không có hợp đồng ! - Thiện âu yếm nhìn nhỏ.

_ Gì…gì chứ ? Lật lọng hả ? - Nhỏ xoay mặt đi để trấn tỉnh mình.

_Lật lọng nè!- Anh búng nhẹ chóp mũi nhỏ.

_Chứ…chứ gì nữa!

_Nè nhỏ, mặt em y như tráicà chua đó!- Anh trêu.

_Kệ tui mà!

_Thì ra nhỏ chưa biết hôn!

_Đã nói là không giỡn nữa mà!

_Ừ thì không giỡn! Mai mốtmà con phát ngôn bừa bãi như vậy nữa là anh hôn nữa đó!

_Tui hổng sợ!

_Sao lại tui hả? Vợ là phải xưng em chứ!

_Hông!- Nhỏ chu môi cãi lại.

_Sao? Giờ muốn sao nè?- Anh từ từ tiến lại gần.

_Thôi thôi đừng có hôn nữa! Ờ…em thì em!

_Thế có phải ngoan hông?

_Bắt nạt người ta!

_Hahahaha!- Kéo nhỏ lại ghế ngồi cạnh mình, anh nói- Kể cho anh nghe chuyện tối qua đi nhóc, anh tò mò lắm rồi đó!

_Ừ thì…

Nhỏ kể xong chuyện thì Thiện ôm bụng cười rũ rượi. Thật anh sợ cô nhóc này ghê luôn, mà nói đúng hơn là sợ cả cái nhóm Windspeed gì gì đó nữa. Quậy hết biết luôn. Nhưng kể ra thì anh cũng thấy tự hào lắm về nhỏ, nhỏ còn ít tuổi mà có lòng nhân từ, làm được nhiều việc tốt hơn anh. Cái quán kem là một minh chứng cho điều đó.

Xoay qua thì anh thấy nhỏ đã ngủ tự lúc nào. Chắc có lẽ nhỏ mệt lắm. Anh bật cười, khẽ nói:

_Nhóc, anh yêu em!

Thiện rón rén bước vào phòng. Anh bắt gặp cô vợ nhỏ của mình đang ngủ say sưa trên giường. Thật hết biết vợ anh, con gái gì mà ngủ không chút ý tứ, dang cả hai tay hai chân ra mà ngủ mới đau chứ. Ngồi ngắm nhỏ một hồi, bất giác, anh đặt lên môi nhỏ môt nụ hôn. Haiz… dường như kể từ ngày đầu tiên hôn nhỏ là anh bị nghiện hay sao ấy. Cứ hễ có cơ hội là “hun ” ah.

_Ý ý ý…dê!- Nhỏ vùng dậy đẩy anh ra.

_Đâu? Đâu? Dê đâu?

_Hic! Nó mới hun em nè! Úida!- Nhỏ ôm lấy đầu vì bị anh cú cho một cái rõ đau.

_Hỗn nè! Dám nói anh dê em ah?

_Thì tại anh! Hic, ai biểu…ai biểu…

_Ai biểu em ngủ tới giờ này! Nhìn đồng hồ đi bé! Bảy giờ tối rồi đó!

_Thì sao?

_Mẹ đi rồi, dì ba giúp việc cũng đi, em ngủ, rồi anh ăncái gì!

_Hihi đừng lo đừng lo, em có nấu chè đó!

_Trời, ăn chè sao no?

_Rồi ăn hông?

_Ờ thì ăn!- Thiện ỉu xìu.

Trong lúc Thiện tắm rửa thay đồ thì nhỏ dọn bàn, chỉ có mấy cái chén với nồi chè chuối. Nói hổng phải khen chứ nhỏ làm biếng nổi danh, bỏ công nấu chè là may rồi, chứ ở đó mà nấu đồ ăn.

_Mẹ! Chè này ăn được hông?- Minh Kỳ hỏi với ánhmắt sợ sệt.

_Sao con giống ba con vậy?Không tin mẹ là sao?

_Tại mẹ là chúa hậu đậu mà!

_Cốc!- Cái vá múc chè vừa được đem ra trưng dụng kịp thời.

_Huhuhu mẹ nhớ người lớn ăn hiếp người nhỏ nha!Mẹ nhớ…thôi, con hổng nóinữa!- Minh Kỳ im bặt khi thấy cái vá típ tục giơ lên.

Thiện đã ngồi vào bàn ăn. Anh cười khi thấy hai mẹ con tranh cãi với nhau. Thật là lâu lắm rồi nhà này mới nhộn nhịp như thế. Anh vui lắm.

_Anh ăn đi!- Nhỏ đưa cho Thiện chén chè, rồi quay sang Minh Kỳ- Của con nè!

Cho muỗng chè đầu tiên vào miệng, hai cha con nhìn nhau, mặt chuyển sang màu tivi trắng đen. Rồi đồng loạt cả hai chạy rầm rầm vào tolet. Nhỏ chảhiểu mô tê gì cả.

_Gì vậy cà! Chè ngon mà!- Nhỏ cho một muỗng chè vào miệng- Ọe!

Nhỏ phóng như bay vào tolet sau khi Thiện và Kỳ đãđi ra. Nhăn nhó nhìn nồi chè, Thiện hỏi bằng giọng run run:

_Em cho cái gì vô đó vậy nhóc?

_Híc, ghê quá mẹ ơi!- Kỳ thè lưỡi.

_Hic, hồi chiều em thử nhắm mắt nấu xem sao, chắc em bỏ lộn bột ngọt rồi!

_TRỜI!!!

_Hèn chi! Cứ thấy kì kì! Bỏ nguyên hủ luôn!

Xỉu!!!

Thế là cả gia đình Thiện trực chỉ nhà hàng. Đành vậy chứ biết sao. Ăn cho hết nồi chè đó chắc mai lêndiện kiến thánh Peter luôn quá. Ăn xong, khi về Thiện đòi cầm lái chiếc môtô, thật sự thì anh lái nó hôm nay là lần đầu.

_Nè, nè anh có biết lái không đó!- Nhỏ la choi choi khi thấy anh cứ lạng qua lạng lại.

_Ba, bình tĩnh ba!- Minh Kỳ cổ vũ anh.

_Đừng lo, yên chí yên chí!

_Thôi, để em lái cho!

_Không là không, đàn ông con trai mà để phụ nữ cầm lái, ai coi!

_Trời, có gì đâu!

_Đã nói không là không!

_Ba coi chừng!- Minh Kỳ hét.

Thiện nhanh tay chứ nếu không đã đâm vô xe mì gõ.Mặt Minh Kỳ hãy còn tái xanh.

_Sao mà em nghi quá!

_Nghi gì! Giỏi cấp mấy thì cũng là đàn bà con gái thôi!

_Nói vậy đó hả?

_Ừ!

_Thấy ghét!- Nhỏ chun mũi,ngồi xích ra xa anh, chống nạnh ra vẻ chống đối.

_Ghét hông?

_Ghét!

_Rồi có ôm hông?

_Hông!

_Ôm hông?

_Ý đừng…ôm!- Nhỏ hoảng quá ôm chặt lấy Thiện khi thấy anh chuẩn bị tăng tốc.Gì chứ ông này liều lắm.

_Ba lợi dụng!- Minh Kỳ cườicười.

_Hahaha miễn mẹ con ôm ba là ok rồi!

_Á, anh Thiện, coi chừng!- Nhỏ hét.

Nhưng không kịp nữa rồi, Thiện đã chạy vô vũng sình. Thế là vợ chồng, con cái

gì thì cũng có cùng một màu và một mùi: đen và “hăng hắc”…

__________________________

Nhỏ đang đứng trước khách sạn Legend. Hôm nay là lần đầu nhỏ đến đây, công nhận khách sạn của Thiện cũng bự gớm. Chốc chốc nhỏ cứ nhìn cái cà mèn trên tay và cười tủm tỉm. Chả là hôm nay nhỏ trổ tài nội trợ, nấu một bữa trưa thật ngon và mang đến cho anh ấy mà. Cả tuần nay nhỏ vui lắm, dường như trong nhỏ có cái gì lạ lắm, một thứ tình cảm lạ đối với anh. Nhưng thôi, nhỏ chẳng cần phải gọi tên nó làm gì, chỉ cần biết nó làm cho nhỏ thấy hạnh phúc là được rồi.

Hít một hơi thật sâu, nhỏ tiến đến chào chị nhân viêntiếp tân:

_Chào chị!

_Vâng! Chị muốn đặt phòngà?- Cô nhân viện nhoẻn miệng cười.

_À không! Em muốn tìm giám đốc!

_Xin lỗi! Chị có hẹn không?

_Không!

_Vậy chắc không được thưachị, giám đốc bận lắm!- Cô nhân viên vúi đầu tiếp tục công việc.

_À không, chị cứ cho em gặp đi, em…em là vợ của anh ấy mà!- Nhỏ bối rối. Bất đắc dĩ thôi chứ không ấy nhỏ không tự khai đâu.

Nhìn cô gái trước mặt, cô nhân viên tiếp tân thật sự ngạc nhiên. Từ lâu đã nghenói vợ của giám đốc rất trẻnhưng cô không ngờ lại nhí thế này. Cô bé trước mặt cô đang vận một chiếcđầm màu trắng, tóc thắt bím để xõa một bên vai, khuôn mặt còn búng ra sữa thế này thì chắc chỉ mới học cấp ba là cùng. Không đâu, chắc cô nhóc nói xạo. Nghĩ thế, cô nhân viên nghiêm giọng:

_Bé con! Không đùa nữa. Vềnhà đi học đi!

_Ọc!- Nhỏ trợn tròn mắt nhìn cô ta- Chị vừa mới gọitôi là gì thế? Tôi 19 rồi đó nha, không có được kêu tôilà bé con đâu!

_Thôi, không bé con thì là bé bự! Cô về nhà đi, đừng phiền tôi!

_Chị nói nha! Tí tôi gọi điệncho anh Thiện bảo ảnh kỉ luật chị nè!

Không ngờ câu hù dọa của nhỏ có tác dụng thật sự, cônhân viên lễ tân hoang mang hỏi:

_Thật sự cô là vợ giám đốc ah?

_Ừ, anh Thiện là chồng tôi thật mà!

_Ừ!- Thấy nhỏ cứ thân mật gọi Thiện là anh như thế thì cô nhân viên cũng phầnnào tin- Tôi đưa cô lên gặp giám đốc!

_Hì hì cám ơn chị!

_Không có méc giám đốc kỉ luật tôi nha, bà giám đốc nhí!- Cô ta đùa.

_Hì hì biết rồi mà!

Theo chân cô nhân viên lênphòng Thiện, đi dọc hành lang, nhỏ thích thú chiêm ngưỡng cách bày trí ở đây. Cái gì cũng đẹp hết! ” Quả thật nhìn cù lần vậy mà cũng có tài ra phết! “. Thế đấy, Minh Thiện được giới kinh doanh thán phục, được biết bao nàng mơ ước, thế mà nhỏ lại bảo cù lần. Anh mà biết được thì không biết thế nào nữa.

_Đến rồi đó! Chào cô!

Cúi đầu chào cô nhân viên lễ tân, nhỏ quyết định không gõ cửa mà sẽ mở luôn, xem Thiện đang làm gì. Bất ngờ mới vui!

Cánh cửa bật mở… Nhỏ ngỡ ngàng bởi cảnh trước mắt mình, buông rơi cái cà mèn, nhỏ bỏ chạy thật nhanh mặc cho tiếng gọi thảng thốt của Thiện còn vang vọng khắp hành lang:

_Tiểu Phong! Tiểu Phong!

Nhỏ vừa nhìn thấy cái gì thế nhỉ? Thiện và Quế Mai…họ lại có thể tự nhiên ôm hôn nhau trong phòng làm việc thế ư? Nếu đã nhưvậy thì anh còn tỏ ra yêu thương, dịu dàng với nhỏ suốt mấy tuần nay để làm gì? Thiện thật độc ác! Nhỏ khóc, giọt nước mắt nhẹ rơi xuống làn môi mặn đắng. Lê từng bước chân nặng nhọc về nhà, giờ thì nhỏ đã hiểu, cuộc sống, tình yêu không chỉ có màu hồng.

__________________________

Thiện không đuổi theo nhỏ, anh cần phải nói chuyện với Mai. Bởi chính cô là nguyên nhân của tất cả. Thiện sợ nếu không rõ ràng thì không khéo anh sẽchẳng còn cơ hội để giải thích cùng nhỏ nữa.

_Sao anh không đuổi theo?- Mai hỏi khi thấy Thiện vẫn im lặng, mắt nhìn về một hướng xa xăm.

_Anh cần nói chuyện với em!- Thiện trầm giọng.

_Đừng bảo em không yêu anh nữa! Em không làm được!

_Tình cảm là của em, anh không ép buộc được. Nhưng em hãy nhớ, anh đãcó vợ và vai vế của em trước đây là em vợ của anh!

_Thì sao?- Mai tỏ ra giận dữ- Anh yêu con nhóc tì đóư? Nó có gì hơn em?

_Em ganh tị với Phong thứ gì thì Phong hơn em thứ đó!

_Anh…anh nói mà không sợ em đau lòng sao?

_Sợ chứ! Nhưng anh thà làm kẻ nhẫn tâm chứ không muốn Phong phải đau lòng!

Thiện lạnh lùng quá. Anh đã rạch ròi trong tình cảm. Mai hiểu. Cô không có cơ hội, cô luôn là kẻ thua cuộc. Trước đây là chị mìnhvà bây giờ là một cô gái khác. Cô luôn ở bên cạnh Thiện nhưng mãi mãi người anh chọn không phải là cô. Khi nãy, nhìn thấy Phong đi vào, cô đã nhanh chóng nghĩ ra cách dàn cảnh để chia cách anh và Phong. Vậy đó, làm Phong đau lòng rồi cô được gì, anh vẫn chẳng đoái hoài tới cô. Đành vậy, cô không thể tiếp tục chen vào họ, không thể đi trên vết xe đổ của Quế Phương. Tình yêu không thể được nuôi dưỡng bằng lòng tham và sự ganh tỵ.

_Em đã hiểu! Mãi mãi anh vẫn không yêu em!

_Anh xin lỗi! Mong em sẽ tìm được hạnh phúc!

_Anh cũng phải hạnh phúc, chị Phương đã làm anh đau rất nhiều rồi! Tạm biệt anh! Mai em sẽ đưa đơn nghĩ việc!- Mai nghe giọng mình lạ quá.

_Tùy em! Nhưng hãy nhớ, ở đây vẫn luôn có một chỗ cho em!

_Chào anh!

Mai đi rồi. Thiện vẫn đứng đó, anh nghe lòng nhẹ tênh. Tất cả đã được giải quyết mặc dù anh có hơi buồn bởi trước nay anh vẫn xem Mai là bạn. Hơn hai mươi tám năm sống trên đời, anh chợt nhận ra rằng: “Sống không phải dễ!“

“Một cánh bướm trắng, thấp thoáng…”, có tiếng điện thoại reo. Là số của Minh Kỳ.

_Ba nghe nè!

_Ba ơi! Mẹ dọn đồ về quê kìa!- Thằng bé rối rít.

_Về quê?

_Dạ! Mẹ nói về quê chơi vớinội!

_Về quê của ba đó hả? Sao mẹ con biết đường về?

_Mẹ kiu con dẫn!

_Rồi con nói sao?

_Hic thì con chịu chứ sao?

_Trời!!!

_Tại mẹ khóc nên con mới chịu đó!- Thằng bé phụng phịu.

_Haiz…ba biết rồi! Con cứ đivới mẹ về quê chơi đi! Mấy bữa nữa ba xuống đón!

_Ba không được nói với mẹlà con gọi ba nha!

_Ừ biết rồi! Bye con!

_Dạ! Bye ba! Yêu ba!

Minh Kỳ cúp máy,nghĩ đến nhỏ, Thiện chợt mỉm cười:

_Ngốc vẫn mãi là ngốc, trốn đâu không trốn lại về quê anh! Haiz…thiệt là…

Nhỏ ngồi trước hiên nhà, vừa gặm đùi gà vừa…buồn.Nhỏ về đây đã hơn tuần rồimà chẳng thấy tăm hơi Thiện đâu. May mà trước khi đi, nhỏ bảo Minh Kỳ gọibáo cho Thiện biết, dù gì thì nhỏ vẫn muốn được nghe anh giải thích. Vậy mà…Tệ quá! Chẳng lẽ trướcgiờ anh chỉ đùa với nhỏ thôi sao! Nghĩ đến đây, nhỏ buồn muốn rơi nước mắt!

_Gâu…gâu…gâu…gâu!- Con chó mực bị cột ở gốc cây trứng cá gần đó sủa inh ỏi.

_Mày bị gì zạ?- Nhỏ hỏi khi bắt gặp ánh mắt nó say mênhìn cái đùi gà trên tay mình- Muốn ăn ah?

_Gâu…gâu…

Định cho con mực cái đùi gà bởi nhỏ cũng chẳng muốn ăn nữa, buồn thế thì ăn gì cho ngon được. Nhưng tự dưng nghĩ đến việc Thiện là chủ của nó là nhỏ phát ghét. Huơ huơ cáiđùi gà trước mặt con mực, nhỏ nói:

_Mơ đi nhóc! Kêu chủ mày xuống đây mà cho mày ăn!Hứ!

Thế là nhỏ ngốn luôn nguyên cái đùi gà trước cặp mắt sầu thảm của con chó. Chả là hôm nay mẹ chồng nhỏ với nhóc Kỳ đi ăn giỗ rồi nên chẳng ai chocon mực ăn. Thấy nó đói nhỏ cũng tội lắm nhưng ai biểu nó là chó của Thiện làm gì. Thuở đời, ghét chủ thì ghét tớ cũng là chuyện thường.

_Haiz…no quá!- Nhỏ xoa xoa bụng đứng dậy.

_Gâu…gâu…!- Con mực nhìnnhỏ bằng ánh mắt hình viên đạn. Xem ra con chó này cũng khôn gớm.

_Nhìn gì? Thấy ghét!- Nhỏ tưởng tượng nó là Thiện và cung chân đá một phát.

_Ẵng…Gâu…

_Á!

Xui cho nhỏ, cọng dây xích bị đứt. Tức khí, con mực rượt nhỏ chạy vòng vòng quanh cái ao trước nhà. Trời, thường ngày nhỏ là chúa lười biếng, chạy một vòng sân trường mà còn mệt lên mệt xuống, vậy mà bây giờ, xem kìa, nhỏ chạy nãy giờ sơ sơ cũng bốn vòng ao rồi đó.

_Bớ người ta! Cứu! Cứu!

Nhỏ vừa chạy vừa la, chẳngđể ý gì cả, nhỏ phóng thẳng lên ôm chặt một người vừa mới bước vào:

_Cứu!- Nhỏ vừa nói vừa thở.

_Gâu…gâu…

Con mực vẫn sủa inh ỏi, nhưng giống như mừng ai đó hơn là đang tức nhỏ. Chừng một lát, tiếng sủa im bặt, nhỏ run giọng hỏi:

_Nó đi chưa?

_Rồi!- Tiếng một chàng thanh niên.

_Thiệt hả?

_Thiệt!

Đến lúc này, hoàn hồn, nhỏmới ngước nhìn xem cái người mà nãy giờ mình đeo như sam là ai thì hỡi ôi, đó là chồng nhỏ, Minh Thiện. Ngượng quá, nhỏ đẩy anh ra, chạy một mạchvào nhà.

_Nhóc!- Thiện gọi, anh đã giữ được tay nhỏ.

_Tui hổng quen mấy người!

_Hổng quen mà ôm người ta vậy hả? Mất duyên người ta làm sao? Đền đi!

_Đền gì hả?- Nhỏ quay mặtlại đối diện anh, phùng má giận dữ.

Bất ngờ Thiện đặt một nụ hôn lên đôi môi dỗi hờn đáng yêu đó! Nhỏ lặng người, cảm thấy tay chân mình thừa thãi. Cãm nhận sự lúng túng của vợ mình, Thiện thấy yêu chi lạ: ” Bướng cho lắm thì vẫn chỉ là một cô bé khờ thôi nhóc ạ! “

_Úi da!- Đưa tay xoa xoa chỗ môi vừa bị cắn, Thiện nhăn nhó- Chết anh rồi, kì này độc chết anh rồi!

_Gì hả? Ý anh nói tui là…là rắn hay sao hả? Có độc là sao hả?

_Hì hì, vợ anh chỉ là con nhím thôi, chưa đủ trình độlàm rắn đâu!

_Ai vợ anh?

_Tự biết đi nhóc!

_Tào lao! Tui không rãnh nói chuyện với mấy người!Úi!

Kéo nhỏ ngã vào lòng mình, Thiện giữ nhỏ bằng đôi tay rắn chắc, anh mỉm cười:

_Còn giận anh hả?

_Ai thèm giận người dưng! Buông tui ra!

_Còn người dưng nữa là đừng có trách anh đó!

_Anh làm gì tui?

_Hun!

_Ý, không có giỡn!- Nhỏ đỏgay cả mặt.

_Thôi, cho anh xin lỗi, không giận anh nữa nghe nhóc!- Thiện đổi giọng nghiêm- Hôm đó chỉ là hiểu lầm thôi!

_Tui không biết!

_Ừ, thì bây giờ nói cho biết nè! Tại Mai tự dưng ôm hôn anh chứ bộ!

_Hứ, ai biết được!

_Thề luôn đó!

_Thiệt hông?

_Thiệt!- Thiện cười- Mai xinchuyển công tác rồi!

_Tại sao?- Nhỏ ngạc nhiên.

_Cô ây sợ?

_Sợ gì?

_Sợ em ghen cái em trả thùcô ấy giống như lúc nãy em đánh con mực ấy!

_A…anh chọc em hả? Chọc nè! Chọc nè!

_Á không có!

Thiện nhanh chân phóng đi. Gì chứ chiêu “cắn” của nhỏ kinh lắm. Họ rượt nhau chạy khắp sân. Tiếng cười vang vọng giữa buổi trưa hè. Vậy là hơn một năm về làm vợ anh, đến hôm nay thì hạnh phúc đã mỉm cười với họ. Nhẹ nhàng và bình dị như cơn gió nhỏ.

Một ngày em chợt hỏi

Hạnh phúc là thứ chi?

Anh mỉm cười khẽ nói

Là có em bên đời.

Quay lại
[BBcode][Smile]

Bạn cần đăng nhập để có thể gửi bình luận.
Bình luận

trang-chuTrang Chủbao-loiBáo Lỗi
6|45|10290|1
game dien thoai
Mail : Admin
Author : Hoan Trinh
© Copyright 2013 XuSoGame (HT .,JSC).

Download những game java  cho dt miễn phí, tải game điện thoại  nokia, samsung, lg, sony, android ..vv với nhiều độ phân giải màn hình khác nhau được cập nhật các game mới nhất hay nhất hàng ngày.

game dien thoaiFacebookwap tai game dien thoaixusogamevn
Logo Mạng Android|Game Đế Chế|Game Bluetooth|SMS Sinh Nhật|Wap Giải Trí|Wap Đọc Truyện